Chương 5 : Kết duyên với tôi – Cô vợ ấm áp của Hạ Thiếu

Cô Vợ Ấm Áp Của Hạ Thiếu – Tần Diệp

Chương 5: kết duyên với tôi

Tần Dĩ Duyệt không tiếp tục xem tin nhắn nữa, trong ánh mắt không thể tinh được của Tiểu An cùng các y tá bước nhanh trở lại văn phòng.

tới văn phòng, cô không chịu được nữa. Khổ cực ngồi xuống ghế, cả người không còn sức.

Cô năm nay 26 tuổi, không bạn trai. Bằng cấp công việc không cao.

Cô không biết, cô còn muốn làm bác sĩ ở viện bao lâu.

item của cô so với bạn học chênh lệch từ lúc hay nghiệp khoa chính quy tới lúc ra nước ngoài du học. Sau khi về nước trực tiếp làm Phó trưởng khoa của bệnh viện.

Cô ở trong nước tìm tòi học hỏi mới bắt đầu làm việc, học tập trong thời gian nhàn rỗi.

Kinh nghiệm của cô phân tích tập thể họ giàu có hơn, kỹ thuật chuyên nghiệp cũng xem như bằng nhau, nhưng mà lại là một bác sĩ chung vô danh ở bệnh viện. Chỉ có thể một đường lờ lững chịu đựng đi lên.

Lúc ấy, nếu như cô đem được cô hội du học đó nắm trong tay mình, hiện tại sẽ như thế nào?

Tần Dĩ Duyệt nghĩ đến đây, nhắm lại nhì mắt, không nghĩ tiếp nữa.

Hiện tại, những thứ đó đã không có bất kỳ sự quan trọng gì.

Lúc này, tiếng bước chân hiện ra trong phòng làm việc.

Tần Dĩ Duyệt chẳng muốn mở bự mắt. Mệt mỏi nói ra: “Giấy tờ công việc cứ đặt ở trên bàn. Tôi sẽ ký nó sau.”

Sau một lúc, cô cũng không nghe thấy tiếng giấy tờ đặt xuống.

Tần Dĩ Duyệt ngờ vực nhưng mở mắt ra, Hạ Kiều Yến đứng trước mặt cô làm cô sững sờ một chút.

Hạ Kiều Yến vòng tay đặt trên ngực. Vẻ mặt hờ hững, từ trên nhìn xuống cô. Như đang quyết tâm gì đó.

Thấy Tần Dĩ Duyệt đã tỉnh, Hạ Kiều Yến đi tới phía sau bàn làm việc, mang máy tính của cô đóng lại. Sau đó trực tiếp mở đầu cởi áo khoác trắng trên người cô xuống, mặt không biểu tình mà đem nó ném ở lên ghế dựa.

Tần Dĩ Duyệt bị một loại động tác của Hạ Kiều Yến khiến cho một loạt động tác khiến cho tỉnh rồi, thờ ơ nói: “Anh Hạ, nơi này là nơi công cộng, mong anh tự trọng.”

“Cô mệt mỏi, tôi mang cô trở về nghỉ ngơi.” Hạ Kiều Yến nhàn nhã nhạt nói.

Tần Dĩ Duyệt càng tươi tỉnh hơn, bên cạnh vừa giãy dụa vừa nói: “Chúng ta không quen, đừng làm kiểu hành động hung tàn này!”

“Mờ ám? Gian ác chỗ nào?”

Tần Dĩ Duyệt bị thắc mắc của Hạ Kiều Yến làm khó.

Hạ Kiều Yến thừa dịp tim cô đập mạnh, kéo tay của cô, mang cô mang đi khỏi văn phòng.

“Buông tay!”

“Nếu tôi không buông?”

Tần Dĩ Duyệt trong lòng khó tính, bị động tác này của Hạ Kiều Yến khiến cho có chút tức giận, lãnh đạm nói: “Hạ Kiều Yến, anh đừng lấy sự khách sáo của tôi biến thành tất nhiên!”

“Vậy thì đừng khách sáo.”

Tần Dĩ Duyệt: “…”

Tiểu An không thể tinh được mà nhìn Tần Dĩ Duyệt cùng Hạ Kiều Yến, “Chị Tần…”

Cái miệng mở lớn tới nỗi có thể nhét một quả trứng vào.

Tần Dĩ Duyệt kéo tay ra, phát hiện Hạ Kiều Yến cốt yếu không có yêu cầu buông tay, đành miễn cưỡng giải thích nói: “Con của anh Hạ ở đó có chút tình hình, chị phải đi xem sao. Em rước giấy tờ công việc đặt trên bàn làm việc của chị, ngày mai chị tới ký.”

“Vâng ạ.” Tiểu An gật đầu, ánh mắt lại như chất dính dính lên người Hạ Kiều Yến.

Hạ Kiều Yến không nhìn Tiểu An, trực tiếp đem Tần Dĩ Duyệt kéo vào trong thang máy.

**

Vừa tiến vào thang máy, Tần Dĩ Duyệt vung tay Hạ Kiều Yến.

“Anh chung cục là muốn làm gì”

Thân hình thon dài của Hạ Kiều Yến dựa vào trong thang máy, âu phục đắt tiền đặt may riêng, cùng khí chất hơn người khiến cho càng thêm hoàn mỹ.

Lúc này nhìn Hạ Kiều Yến cô vợ ngọt ngào bất lương cực kỳ làm biếng, khác nhau mê người.

Lông mày buông xuống, tại ngọn đèn từ trên chiếu đến, tương tự một tranh biểu lộ tỉ mỉ của một người họa sĩ, không nhận thấy bất cứ khuyết điểm bé dại nhặt nào.

Ngay cả đường cong của môi cũng mềm hơn nhiều đối chiếu người khác.

“Tần Dĩ Duyệt, kết duyên với tôi.”

Tần Dĩ Duyệt nghĩ rằng cô mệt mỏi quá nên xuất hiện ảo giác rồi.

Nhìn vẻ mặt thành thật của Hạ Kiều Yến, dù bận nhưng mà vẫn nhàn nhưng mà nhìn mình.

Cô như nắm rõ, vừa rồi những lời nhưng cô nghe được… Đều không phải là ảo giác.

Tần Dĩ Duyệt khóe miệng co giật một lúc, cười nhị cái “Ha ha”, “Chúng ta lúc nào quen thuộc đến nỗi có thể thủ thỉ kết hôn?”

“Tôi rất rất nghiêm túc.”

“Ồ? Đối với một người phụ nữ vừa gặp ba lần liền cầu hôn, anh đúng là rất rất nghiêm túc.” Tần Dĩ Duyệt nói lấy sự châm chọc.

“Ai nói chỉ chạm mặt ba lần là không thể kết hôn? Đúng người, dù mới chạm mặt một lần cũng có thể tìm thấy giấy chứng nhận; không đúng người, dù ở cùng một chỗ hơn mười năm yêu đương, cũng sẽ chia rẽ.” Hạ Kiều Yến dù bận vẫn rảnh nói, nghiêng mình tiến đến bên cạnh Tần Dĩ Duyệt, rất thỏa lòng với làn da trắng nõn tinh tế của cô, “Tôi chứng thực được cô là người có thể cùng với tôi đi cả đời người, chính vậy tôi muốn kết hôn với cô”

Hơi thở nhẹ nhàng lướt qua mặt Tần Dĩ Duyệt.

Kể cả hương thơm đặc biệt dễ chịu của Hạ Kiều Yến cũng được truyền đến.

Tần Dĩ Duyệt không cần thò tay đi sờ mặt của mình, cũng biết rõ mặt của bản thân đỏ đến dọa người.

Tần Dĩ Duyệt bắt buộc mình tươi tắn, “Những lời này anh cùng người khác nói đi, tôi tin cẩn có rất nhiều người đàn bà khác kì vọng có thể nghe được.”

Cô vừa mới xong lời, cửa thang máy cũng đúng lúc mở ra.

Hạ Kiều Yến trong mắt hiện lên một tia giảo hoạt, thò tay mang cô ôm vào lòng ngực của bản thân, nghiêng người cúi xuống mặt Tần Dĩ Duyệt.

Tần Dĩ Duyệt lấy chồng bạc tỷ mở mập nhì mắt nhìn, cho rằng Hạ Kiều Yến muốn hôn cô, liền vội vươn tay ngăn cản, lại bị Hạ Kiều Yến sớm nhìn ra.

Bàn tay to của anh đặt ở trên bàn tay gầy của cô, cần dùng một lực sẽ không làm đau cô nhẹ nhàng đè lại.

nhì người mặt sát nhau, đau buồn muốn chạm vào nhau.

Chỉ cần nhì người ai thoáng động một cái, là có thể hôn kẻ địch.

Tần Dĩ Duyệt khẩn trương không dám thở mạnh, kinh ngạc mà nhìn Hạ Kiều Yến.

Con mắt đen Hạ Kiều Yến sâu như biển, cũng nhìn Tần Dĩ Duyệt.

Ánh mắt của cô, trong veo, sáng long lanh, lấy theo cảm giác rất tinh khiết.

Ngũ quan xinh đẹp, da thịt trắng mịn, cũng cho thấy cảm giác trong suốt.

Cả người cô trên dưới, cứ như chỉ có thể cần đến từ tinh khiết để hình dung.

Không có mùi vị nhân tạo, không có dấu vết trau chuốt tỉ mỉ.

chỉ với thiên nhiên nhưng đẹp, lại để cho người ta không thể rời mắt.

hai người đều nhìn thấy trong mắt nhau là hình bóng của bạn.

Khoảnh khắc Tần Dĩ Duyệt nhìn thấy ánh mắt của Hạ Kiều Yến, tim chợt mất trật tự.

Nhìn trong ánh mắt của anh, vậy mà không có nửa điểm chế nhạo cùng trêu tức.

Người chờ thang máy bên ngoài không nghĩ đến bên trong là tình huống như vậy, sôi nổi kêu lên.

Tần Dĩ Duyệtg nhờ vậy nhưng hồi phục ý thức, lập tức vừa thẹn vừa giận.

Hạ Kiều Yến tại lúc Tần Dĩ Duyệt đẩy anh ra trước, thả cô ra, thân mình đứng thẳng.

“Tiểu Duyệt?!” Một giọng nam không kiểm tra từ ngoài thang máy vang lên.

Tần Dĩ Duyệt nghe được cái âm thanh kia, cả trái tim như rớt vào hầm băng.

Ánh mắt Chu Tử Dương dừng ở giữa Tần Dĩ Duyệt và Hạ Kiều Yến.

rút cục dừng lại trên mặt Tần Dĩ Duyệt, muốn từ trên mặt của cô nhìn ra một chút khác lại.

Lại để cho hắn bế tắc, hắn không có nhìn ra cái gì.

Tần Dĩ Duyệt eo thon nhỏ thần sắc trên mặt quá mức bình tĩnh, hầu như nhìn không ra bất kỳ quyết tâm gì.

Tần Dĩ Duyệt chủ chốt không nhìn Hạ Kiều Yến và Chu Tử Dương, bước nhanh đi ra thang máy, tránh vài người đi đường, đi tới bãi đỗ xe của bệnh viện, đem mình khóa trái trong xe.

Chu Tử Dương như thế nào lại chợt hình thành ở trong bệnh viện của cô?

Hắn muốn làm gì?

Tần Dĩ Duyệt đang nghĩ ngợi, cửa ghế lái bị một người mở ra rồi.

Ngoài xe, là Hạ Kiều Yến.

Tần Dĩ Duyệt khó hiểu nhưng mà nhìn xem anh, không rõ anh lần này cố chấp như vậy là do cái gì.

Hạ Kiều Yến nhìn sắc mặt tái nhợt của cô, mấp máy miệng, thanh âm lạnh lùng nói: “Ngồi vào ghế phụ đi, tôi lái xe.”

Tần Dĩ Duyệt nhắm lại mắt, vô lực nói: “Hạ Kiều Yến, anh muốn chơi trò chơi, đổi một người khác, tôi chơi không nổi đâu!”

Hạ Kiều Yến cũng không cùng cô rỉ tai, trực tiếp xoay người rước cô ôm ra.

Đi đến đầu bên kia của xe, rước cô nhét vào ghế phụ.

Tần Dĩ Duyệt cũng không biết là bởi quá mệt mỏi, xuất xắc là quá mức run sợ, cứ như vậy sững sờ mà mặc anh ôm.

Hạ Kiều Yến rất hài lòng với biểu đạt này của Tần Dĩ Duyệt, đi qua nửa thân xe, ngồi vào vị trí lái, khởi đầu khởi động xe.

Đọc truyện full cô vợ ấm áp của hạ thiếu

Leave a Comment