Còn chút gì để nhớ | Nguyễn Nhật Ánh – Chút rung động đầu đời



Còn chút gì để nhớ
Truyện Nguyễn Nhật Ánh, vốn có vui có buồn, và một trong những câu chuyện “buồn” mà tôi thích là cuốn Còn chút gì để nhớ.
Bản thân cốt truyện có thể khá giống với cuộc sống thật nhiều bạn trẻ hiện nay. Nhân vật “tôi” trong sách là chàng trai lặn lội từ miền quê xa xôi vào đất Sài Gòn để thi và học Đại học. Và rồi gặp mấy chị em nhà hàng xóm ở nơi anh chàng trú ngụ. Trong đó có cô bé Quỳnh – xinh đẹp và trong sáng.
Rõ ràng, chúng ta thấy câu chuyện không có gì mới mẻ, nhưng cái hay nằm ở tình tiết sinh động và rất thực, nằm ở tâm trạng của những người lần đầu bước chân vào mảnh đất của rung động tình cảm. Cô bé trong truyện đã yêu một cách rất hồn nhiên, mà cũng hời hợt và vô tâm. Nhân vật chính – người kể chuyện – đã yêu và mãi yêu hình bóng của một người con gái đã khiến con tim trai trẻ lần đầu biết sung sướng và đau đớn.
Không chỉ vậy, cuốn sách còn có những tình yêu và tình bạn khác, cũng rất đời thực, khiến cho câu chuyện không còn mang dáng dấp hư cấu nữa. Kết thúc câu chuyện là dấu lặng sâu lắng cho độc giả, một giây phút nào đó, hoài niệm về những buồn vui của mối tình đầu.
Mời các bạn đón đọc Còn chút gì để nhớ của tác giả Nguyễn Nhật Ánh

Nguồn: https://noviway.com/

Xem thêm bài viết: https://noviway.com/category/giai-tri

48 thoughts on “Còn chút gì để nhớ | Nguyễn Nhật Ánh – Chút rung động đầu đời

  1. nghe lại "mắt biếc" buồn thối ruột lại nghe truyện này thấy 2 nv chính giống nhau mà phát buồn

  2. Truyện này khác với truyện ngồi khóc trên cây thật . 1 là các nhân vật chính éo le bi kịch ngay từ đầu rồi kết thúc lại đem lại niềm vui cho độc giả . Chuyện này lại khác từ đầu tới gần cuối tưởng chừng như một câu chuyện vui vẻ , những mối tình thật đẹp ai ngờ kết thúc lại buồn thế . Truyện bác Ánh đúng là đem lại những cảm giác thật khó tả cho ng đọc. Day dứt

  3. Bác Ánh hay thật. Giống i như cái tiêu đề.
    Sau này ta lớn có biết bao nhiêu kỉ niệm, bao nhiêu thứ đáng nhớ.
    Nhưng ta thật sự k biết nhớ gì, nhớ như thế nào. Và k biết còn chút gì để nhớ?

  4. Có biết vì đâu đời sống đang dễ thương bỗng dối trá, đói nghèo, chia cách và hệ quả đã kéo dài đến giờ. Thương cho tất cả, chỉ là nạn nhân. Đọc mà buồn!!!

  5. Giọng anh này hay quá à. Có điều phần thoại anh đọc chưa truyền cảm lắm, nhưng mà giọng anh hay xuất sắc 🤣

  6. Trâm thương Chương nhưng có lẽ ngây cả Trâm cũng không nhận ra nên vẫn cứ muốn Chương hạnh phúc với Quỳnh. Mãi cho đến khi Quỳnh sợ gia đình buông bỏ Chương thì Trâm mới lạnh nhạt và trách Quỳnh như vậy, đến khi Chương đi Trâm đã khóc, 1 người mạnh mẽ đã khóc khi Chương đi còn nhắn nhủ với Chương nữa haizzzz
    Cũng không trách được Quỳnh hết, Quỳnh nói đúng Chương chưa bao giờ nói Yêu Quỳnh thì làm sao cô gái nhỏ đó dám cải lại ba trong khi Quỳnh cũng mơ hồ chứ chắc được chuyện gì.
    Một câu chuyện quá buồn !

  7. Nửa truyện đầu nghe hạnh phúc cùng chút gì đó vui vui giống chút tình cảm trẻ con ai cùng từng trải qua. Đến đoạn sau là buồn không thể tả được. Tg thần kì viết ra câu chuyện mà khiến mình buồn k cảm giác k khác gì nhân vật. Một câu chuyện hay nhưng buồn quá 😑😑

  8. " Con chứt gì để nhớ " một thời chính chiến đau thương, rồi tù cải tạo , vùng kinh tế mới ,"Xếp Hàng Cả Ngày" khi dân làm chủ mà nhà nước quản lý… khiến mọi người phải liều mình tìm Tự Do với cuộc di cư vi đại nhất của lịch sử loài người mà chỉ với số người bỏ thân đã là hàng triệu

Leave a Comment