Đánh giá truyện Hạ Tiên Sinh! Yêu anh em Sai Rồi

Cô chỉ vô tình làm làm chấn thương nhẹ chân thiếu nữ anh yêu cơ mà anh đương nhiệm là thẩm phán đang phán xử cô tội cố ý gây thương tích nhưng đem cô bỏ vô tù đóng lại cánh cửa tương lại của cô,, đang cụ còn hủy hoại đi 1 cái chân và bao gồm cả sự kiêu ngạo của cô ấy

Giới thiệu truyện Hạ tiên sinh, yêu anh em sai rồi

Tác giả: Khuyết Danh
Thể loại: ngôn tình ngược

Trích đoạn Hạ tiên sinh yêu anh em sai rồi

dòng cảm nghĩ này, có thể là đã hóng phán quyết chết choc núm, khiến mang đến cô càng bổ sung không an tâm.

Cô cúi đầu xuống, nhìn bàn tay mọi người run rẩy, bên trên đó đang còn bám máu của Giang Thanh Nhiên, thời gian lâu rồi, các vết máu đấy đang khô, nhưng mà hiện thời lại là bằng chứng về tội ác của cô.

phân vân là sau bao lâu, anh rút cuộc cũng đứng dậy, dáng bạn cao mảnh khảnh cũng đang dần tiến lại gần cô.

“Hướng Vãn, làm cho sai thì bắt buộc trả báo giá, chiếc chân của Thanh Nhiên giữ được rồi, tuy vậy lại không thể cầm lại nhảy múa được nữa, còn cô … dựa vào đồ vật gi Ngoài ra chắc là chạy nhảy lung tung khắp địa điểm được chứ?”

Giọng điệu khiếp sợ, khiến đến cô sợ hãi tim đập thình thịch.

Nhờ ánh trăng sáng chiếu trực tiếp vào, cô lờ mờ nhận thấy được người thân cánh mày râu này sẽ cụ chiếc gậy đánh gôn bên trên tay.

“Tôi nói rồi, chỉ cần có cô ngoan ngoãn, bên tôi có thể lấy cô, tuy nhiên vì chưng sao lại chọn lựa cách không hay ho gì để đi chọc giận Thanh Nhiên chứ?”

>>> Coi thêm top truyện đam mỹ ngược hay

tiếng nói của người đàn ông này vừa dứt, chiếc gậy đánh gôn cũng rơi thẳng xuống, đập thẳng vào gò má.

“A!”

Anh cần dùng mười phần trăm công sức của mình tuy nhiên cô bị tác động sự khổ cực gấp trăm lần.

“Hàn Xuyên … bên tôi chưa gồm …”

đợt đau ở chân trái khiến cô sợ hãi, chỉ giống như lùi từng chút một về phía sau, dẫu vậy đáng tiếc cái chân bị thương chỉ hình như hạ xuống một phương pháp cứng nhắc và vô hồn.

thành viên phái mạnh bỏ loại gậy đánh gôn đã trở nên cong xuống, đôi mắt lãnh đạm trừng trừng quan sát thiết kế cực khổ của cô, “Hướng Vãn, loại chân này là cô đền mang lại Thanh Nhiên, tôi cất giữ mạng sống đến cô, nhưng cô nhớ ấy, món nợ này, vẫn chưa được kết thúc được.”

Cô ủ ấp chặt lấy người trong gia đình gia đình, run rẩy.

các thứ trước mắt cô dần dần chìm vào bóng tối, nhắm mắt lại cô mơ biển nhận thấy anh ta gắng điện thoại lên và Gọi điện, “ Đi nói sở hữu mình chúng ta Hướng, Hướng Vãn cố tình giết người thân không thành, bảo đảm cô tay là bảo vệ Hướng thị, để mang lại chúng ta công bố quyết định.”

Hướng Vãn cười nhạt một cái, ốm quá, cô nghĩ, cứ cũng như vậy này bị tiêu diệt đi gồm phải bao gồm cả chúng ta hầu như sử dụng rộng rãi không?”

Hai năm sau ___

Một ngày lạnh nhất mùa đông, đô thị B chung cuộc cũng rơi round tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay.

Cánh cổng Khủng của trại giam ở Đông Thành, sớm đã được mở ra rồi.

Một người trong gia đình cô gái dáng tổ ấm bé dại gò từ trong bước đi, chắc rằng là vì chân bao gồm chút gì ấy phiền phức, nên cô bước đi cũng chưa cấp tốc.

Tuyết trắng đang rơi xuống, nhà bạn chị em ngước đầu lên, nếu bỏ qua hồ hết vết sẹo nông sâu đều có trên mặt, có thể thấy chính là nhà bạn có gương mặt khá là trẻ và xinh đẹp.

Thời tiết cũng như cầm cố này, xe buýt chắc chắn cũng chưa được nhiều chuyến, từ một tiếng một chuyến giảm xuống tía tiếng new có một chuyến.

Số cô không may, bước ra tới cổng trại giam thì vừa new duy nhất chuyến xe bắt đầu bật dậy khỏi được chặng năm phút.

bởi thế giờ cô nên ở bên mặt đường ngóng chặng bố tiếng đồng đại dương nữa.

Khẽ sờ vào dòng áo voan trên tổ ấm, cô khẽ chau mày lại, cho đến một vết sẹo chắc là hình lưỡi liềm ở góc trán cũng chau lại.

Năm đó khi vào trại giam vẫn còn đang là mùa xuân, giờ bật dậy khỏi trại giam cũng bất ngờ lại là mùa đông.

Cô đứng bên dưới biển lớn báo trạm dừng xe, quan sát chăm chắm vào trại giam phía đối mặt đang giam cô hai năm trời, bên trên bức tường trắng còn có tám chữ: “Chịu cực nhọc cải tạo, làm lại từ đầu.”

bỗng dưng, cô bật cười cợt.

phần đa chữ này, hai năm nay cô bắt buộc nhìn chần chờ bao nhiêu lần, dẫu vậy từ nơi này đi ra, thì còn tồn tại cơ hội bước đầu làm cho người trong gia đình lại từ đầu hay sao?

Trong cái thời tiết lạnh lẽo, cô xem xét linh tinh, cho tới lúc tất cả xe buýt từ trong tuyết đi tới, làm đứt quãng mẫu suy xét của cô, cô mới sờ sờ vào đôi chân khổ cực khó chịu của bản thân mình bước tới xe.

Cô chỉ có một dế yêu di động cũ lỗi thời, còn tồn tại mười mấy đồng lẻ nhưng mà đội ngũ nhân viên ngôi nhà giam thương tình mang lại cô, thả tiền xu vào, cô cẩn thận ngồi và ghế ở phía sau.

Chuyến xe buýt này là chuyến duy nhất chạy từ nhà giam tới đô thị, vì thế cả chiếc xe chỉ tồn tại một hành khách duy nhất là cô Hướng Vãn. Trên con đường đi, cô chỉ nhìn trừng trừng vào chiếc cửa sổ nhìn ra ngoài như là chú ý cố gắng nào cũng chưa thấy đủ cầm cố.

Hóa ra, thời gian hai năm, city này cũng đã biến hóa khá cụm.
Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Comment