Đánh giá truyện Mong ước lâu bền

Một mối tình tuổi trẻ cuồng nhiệt của đôi nam thanh nữ tú- giửa bạn gái dễ thương sang trọng, quyết đoán, gồm gia cảnh nghèo hèn mang chàng trai tuấn tú, con cháu một da tộc phong lưu, cố giữ hồ hết chính giữa thương mại cũng như bao gồm chữa trị của Trung Hoa Đại Lục.

Trình làng truyện ao ước lâu bền

Tác giả: Trúc Âm
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện ao ước lâu bền

Tần Khả Nhi, tên khởi đầu là Trịnh Khả Nhi. Vào ngày Khả Nhi ra đời, Trịnh Đại Vĩ đứng ở phía bên ngoài phòng phụ sản, bên mày chớp nhoáng sa sầm, quay mọi người loại bỏ một mạch không thèm đoái hoài gì mang đến thê thiếp bé khi hay tin con người nhà là nàng. Tần Tuyết Liên ôm ấp cô người vợ sơ sinh nhỏ gò cũng như yếu ớt trong lòng, hôn lên khuôn bên nơn nớt của chiếc, đông đảo giọt nước lăn dài trên gò má. Đứa trẻ Ngoài ra cũng hiểu được nỗi khổ sở của người mẹ liền khóc “oe oe oe”. Tiếng khóc não lòng khiến cho các Bác Sỹ và y tá đứng bên cạnh cũng cảm giác xót xa.

do sinh mổ cần Tần Tuyết Liên phải nhập viện mất bảy ngày. Kể từ sau khi Khả Nhi ra đời, ông chồng và chị em ông xã cô không phải thành lập bổ xung lần nào nữa. Cũng may Tuyết Liên vốn là y tá ở bệnh viện này, lại thêm mối quan hệ thân thiện mang nhiều bác sĩ, y tá trong viện, thêm vào đó sự cảm thông sâu sắc của gia đình đối sở hữu hai bà mẹ con cô yêu cầu xung quanh thời gian công tác, bọn họ thường nạm phiên nhau quan tâm cho hai bà mẹ bé.

Ngày thứ ba sau khi sinh, bà ngoại của Khả Nhi từ dưới quê lên, có cho chị em chén canh chơi ngu để bổ dưỡng. Xoa xoa đầu con cháu gái, bà khẽ thở dài: -Con nhỏ này đúng là số khổ!

mang lại ngày hai chị em bé Tuyết Liên xuất viện, ngôi nhà ck cô cũng chưa gồm ai cho đón. Bà ngoại của Khả Nhi nói sở hữu con gái: -Chi bởi về quê có người mẹ mà lại ở cữ!

Tuyết Liên lắc đầu đáp: -Dù sao thì Khả Nhi cũng là cốt nhục của Đại Vĩ, chẳng nhẽ anh ấy lại nhẫn trung khu bỏ rơi bé mình?

Vừa về cho ngôi nhà, Tuyết Liên đã thấy cánh cửa đóng chặt, gõ cửa ngõ hết sức lâu cơ mà ở phía bên trong chẳng thấy tất cả chút động tĩnh gì, bên cạnh đó còn khiến cho kinh cồn hàng xóm bao phủ. Mấy người thân hàng xóm mở cửa ra, bắt gặp Tuyết Liên liền thông báo xin chào hỏi: -A, chị Tuyết Liên ra viện rồi à? Anh Trịnh không gồm căn nhà sao? Đến cả qua căn nhà em ngồi một lúc đi, chị còn đã ở cữ, không đủ ra gió đâu!

Tuyết Liên gượng mỉm cười đáp: -Không sao đâu, chắc chắn rằng anh Đại Vĩ đi cài đặt ăn uống sắp về rồi, em đứng ngoài cổng hóng một lát cũng được!

Một chị hàng xóm khác nói: -Không nên đâu, lúc nãy bên tôi vừa thấy được chú Trịnh mà, Ngoài ra chú đấy bận làm gì ở trong phòng buộc phải chưa nghe thấy cô Call cửa ngõ. Để tôi Điện thoại tư vấn cửa giúp cho!- chị hàng xóm thân thương chạy sang gõ mạnh bạo vào cửa, vừa gõ vừa mập tiếng gọi: Chú Trịnh, chú Trịnh ơi…Mau mở cửa mang lại bên tôi với!

sau cuối thì cửa cũng cho thấy. Trịnh Đại Vĩ đứng ở trước cửa, miệng tươi cười nói: -Vừa nãy tôi mải hầm canh ở trong phòng, không nghe thấy tiếng Call cửa, cám ơn cụm chị nhé! –Thời bấy giờ còn chưa được bao gồm tòa nhà bậc nhất cũng như hiện giờ. Nhà ông chồng Tuyết Liên chỉ là một căn căn hộ phúc lợi được đơn vị khu vực Trịnh Đại Vũ làm việc cung cấp đội ngũ nhân viên. Bao gồm cả căn căn hộ trong tòa nhà này mọi được đơn vị cấp nhiều cán bộ nhân viên trong đơn vị, bởi vậy trên dưới, xung quanh…đều là đa số bạn làm cùng của Trịnh Đại Vĩ. Trịnh Đại Vĩ vì chưng sợ làm cho béo chuyện này đã mất bên trước đồng nghiệp đề xuất đành đề nghị mở cửa mang đến phi tần con vào nhà. Vừa đóng cửa lại là sắc mặt anh ta chuyển đổi hẳn. Trịnh Đại Vĩ gầm lên sở hữu Tuyết Liên:

-Cô còn về đây làm gì?

-Tuyết Liên vốn là một thiếu nữ dịu dàng cũng như yếu đuối, thấy ck mắng mỏ, cô chỉ biết đứng ngây ra giữa buồng khách, mọi giọt nước mắt lã chã tuôn rơi, phân vân phải làm cho rứa nào. Bà ngoại Khả Nhi xót bạn nữ liền nhẹ nhàng bảo ban bé rể: -Đại Vĩ, Tuyết Liên còn vẫn ở cữ. Gồm chuyện gì thì để hết tháng hãy nói!- vừa nói bà vừa dìu nàng về phòng ngủ.

bởi vì đứng quá chậm nên Tuyết Liên cảm thấy cực kỳ mệt mỏi. Vừa đặt được phụ nữ xuống giường sẽ nghe thấy tiếng chị em ck đập chén bát đập đũa loảng xoảng bên ngoài buồng khách, cùng với đó là tiếng nói chói tai của bà:-Nhà bọn họ Trịnh tất cả chúng ta sao mà lại đen đủi mang đến vắt, bị một kẻ chẳng ra gì khiến đến tuyệt tự tuyệt tôn. Ở quê tao mà lỡ sinh người vợ đầu lòng là con người ta ném hết vào rừng mang đến sói nó nạp năng lượng rồi!.

Trịnh Đại Vĩ và Tần Tuyết Liên phần lớn là bộ phận nhân lực công chức nhà nước, theo dụng cụ là không đủ phép sinh bé thứ hai. Vì thế nhỏ dâu cũng như cháu gái hẳn nhiên hóa thành loại gai trong mắt bà Trịnh.

Tuyết Liên cảm cúm căn cứ vào thành giường, quan sát vào khuôn mặt non nớt đã chìm trong giấc ngủ của Khả Nhi. Nước mắt của cô ý lại thi nhau tuôi rơi. Đứa trẻ chưa đầy tháng còn không biết bao quanh thành viên vẫn xảy ra chuyện gì, đã say sưa chìm ngập trong giấc ngủ. Bà ngoại của Khả Nhi là một bà lão nông dân hiền lành, chân chất. Điều duy nhất bà có thể làm hiện thời là lặng lẽ âm thầm lau nước mắt đến nữ giới.

gần đầy tháng, bà Trịnh vẫn hoạnh họe ép bà ngoại của Khả Nhi phải về quê. Không chỉ không chăm lo mang đến nhỏ dâu cũng như con cháu nội của bản thân mình, bà Trịnh còn suốt ngày hoạnh họe, mắng nhiếc Tuyết Liên. Tuyết Liên khổ cực rất là, cho cơm trắng cũng kiêng cữ ăn no. Bà bầu đói kèm theo lấy đâu ra sữa chăm con, thế cho nên Khả Nhi khóc oe oe xuyên suốt ngày vày khát sữa.

không chỉ có vậy, Tuyết Liên không ở cữ được hết tháng vẫn đề nghị xuống giường làm việc ngôi nhà, chuyên dụng cho chị em chồng cũng như ck mệt mang lại ám muội mặt mũi, rứa ngoại giả bị tác động cất sự bàng quan cũng như mỉa mai của hai người mẹ bé họ. Đúng lúc đó thì Tuyết Liên bị bệnh. Gắng là từ ấy về sau, cứ các lần cầm cố gió trở trời là Tuyết Liên lại đau nhức body. Hết thời gian nghỉ đẻ, Tuyết Liên tất yêu chưa kéo dài đi làm cho. Sau khi cho con bú cũng như cầm tã đến chúng dứt, Tuyết Liên rụt rè nói mang mẹ chồng:

-Mẹ ơi, người mẹ giúp bé chăm lo cho Khả Nhi một lúc nhé! Hết giờ làm con đã nhanh chóng về nhà!

>> Tham khảo thêm Truyện h

người mẹ ông xã thờ ơ “Ừ” một tiếng. Tuyết Liên đang cảm giác có chút bất an, mong thảo luận mang bà mẹ biện pháp quan tâm đứa trẻ thì người mẹ chồng vẫn bực gia đình gắt: -Thôi đủ rồi, chẳng qua chỉ đơn giản là chăm sóc một đứa trẻ em thôi cơ mà. Đại Vĩ vị một tay tao âu yếm từ nhỏ dại mang lại lớn, lẽ nào lại chần chừ chuyên trẻ bởi mày?

Tuyết Liên thấy bà bầu chồng nói nạm liền im bặt chưa dám công bố nữa. Cô đi làm nhưng bụng dạ cứ canh cánh. Chắc chắn là vày giữa bà mẹ và nhỏ luôn bao gồm thần chuyển giao giải pháp cảm, thế nên lúc đi làm cho Tuyết Liên luôn cảm thấy nóng ruột. Trưa hôm đó, cô xin y tá trưởng mang đến nghỉ buổi chiều rồi tất tưởi chạy về ngôi nhà. Của nhà yên ắng đến lạ thường. Bình sữa bột cô sẵn sàng cho Khả Nhi Trước khi đi có tác dụng sẽ nằm yên ở bên trên bàn không ai pha. Còn gọi, suốt cả sáng nay Khả Nhi còn chưa bú sữa. Tuyết Liên xộc thẳng vào buống ngủ, thấy phụ nữ đã nằm bên trên giường, miệng bị dán băng bám kín mít. Khuôn mặt non nớt tím tái vày ngạt thở.

Tuyết Liên hoảng hốt gỡ miếng băng dính bật dậy khỏi miệng phái nữ nhưng đứa trẻ bây giờ khóc không thành tiếng được nữa. Hai tay của Tuyết Liên cũng như run lên. Cô ép phiên bản thân người đề nghị thật yên tâm để sử dụng cung cấp cứu vãn mang đến con. Một lúc sau, Khả Nhi cuối cùng cũng khóc được ra tiếng. Tuyết Liên thở phào nhẹ nhõm, hai chân mềm nhũn ngồi trệt xuống đất, hai tay ấp ủ chặt lấy đứa nhỏ tội nghiệp của mình. Nỗi âu sầu bị dồn nén ở trong lòng bật ra thành tiếng khóc.

-Khóc vật gì nhưng khóc, ồn quá đi mất!-mẹ ông xã của Tuyết Liên hùng hổ xộc vào phòng nghỉ.

-Tại sao bà mẹ lại làm cho như vậy?-Tuyết Liên giơ miếng băng bám lên hỏi.

Bà Trịnh khinh khỉnh đáp: -Hừ, loại nhỏ ranh này khóc luôn mồm, ồn ã chẳng để đến ai ngủ cả!

Tuyết Liên căm phẫn quát: -Bà nỡ có tác dụng Bởi vậy sở hữu một đứa tí hon gần đầy một trăm ngày, bà có phải là con người ta chưa vậy?

Bà Trịnh đứng ngây ra do bất ngờ. Cô nhỏ dâu ngoan ngoãn, hiền lành thường nhật hiện nay đột nhiên dám kháng đối lại bà. Ngoài ra đây là lần bước đầu tiên bà Trịnh thấy nhỏ dâu người trong gia đình bực tức mang lại cố kỉnh. Đúng lúc đó thì Trịnh Đại Vĩ đẩy cửa đặt chân tới, thấy được cảnh tượng trước mặt liền thuận miệng hỏi một câu: -Có chuyện gì thế?

Vừa nhìn thấy chàng về, bà Trịnh liền tỏ vẻ rấm rứt, ngồi trệt xuống đất vừa vỗ đùi vừa gào khóc: -Ông trời ơi, bên tôi đã cho ra nghiệp chướng gì thế? Suốt nửa đời gia đình ở góa cho con bú, cực nhọc lắm mới chăm con khôn bự. Cố nhưng mà hiện nay bên tôi còn phải đi làm cho kẻ hầu các bạn hạ cho chúng nó. Chẳng may hầu hạ không tốt là chúng mắng, chúng chửi. Chúng tôi sống bên trên đời này còn có ý nghĩa gì cơ chứ? Cha Đại Vĩ ơi, ông ngóng tôi có, tôi đi tậu ông đây!-nói chấm dứt lời bà Trịnh liền lao ra cửa.

Trịnh Đại Vĩ vội vàng kéo bà mẹ lại rồi vung tay tát to gan vào mặt Tuyết Liên. Dòng tát cũng như trời giáng khiến cho mặt Tuyết Liên cũng như lệch hẳn về một bên, trên má còn hằn đủ vết năm ngón tay của Trịnh Đại Vĩ.

Tuyết Liên vẫn ấp ủ chặt lấy đứa tí hon, từ từ ngoảnh bên lại, nhìn thấy bà bầu chồng sẽ mỉm cười đắc ý ở sau lưng Trịnh Đại Vĩ. Cô giơ miếng băng bám đã đang rứa trong lòng bàn tay lên trước mặt Trịnh Đại Vĩ rồi hỏi: -Anh có biết người mẹ anh vừa làm vật gì không? Bà ấy sử dụng băng dính nên dán miệng của Khả Nhi lại. Nếu cũng như chúng tôi chưa về sớm thì Khả Nhi vẫn bị tiêu diệt cách đây không lâu rồi!

Trịnh Đại Vĩ bực người trong gia đình gắt: -Chết thì càng tốt! Nó chết rồi bên tôi giống như sinh một đứa nhỏ trai!

Tuyết Liên mặt trắng bệch ra vì ngạc nhiên. Cô lạnh lùng chú ý vào gia đình đang đứng trước bên thành viên lúc này. Anh ta chẳng khác gì một người nhà xa lạ! Đây chính là người nhà Đấng mày râu dịu dàng cũng như cảm xúc lúc còn theo đuổi cô sao? Đây là người thân ông chồng biết thân thiết chăm sóc phi tần lúc hai mọi người mới cưới sao?

Trong gần như năm 80 của nạm kỉ 20, li hôn chẳng hề là một chuyện vẻ vang gì, nhất là ở một huyện bé dại như thay này, đâu đâu cũng có người quen, người nào cũng có ánh nhìn không đảm bảo, không tán đồng đối sở hữu bài toán li hôn. Trịnh Đại Vĩ chưa nhắc tới chuyện li hôn là do anh ta sợ mất bên mang thành viên gia đình cũng như ảnh hưởng tới tiền đồ của mình. Tuyết Liên cũng không phải đả động tới câu hỏi li hôn, bằng quan niệm cổ hủ trong cách giáo dục bản sắc đã lấn vào trong tận xương tủy của cô ấy. Bà ngoại của Khả Nhi khuyên con gái:

-Cả ngàn chiếc giày chỉ có mẫu đầu tiên là cao cấp. Phái nữ li hôn rồi cực nhọc mà chọn được người trong gia đình khác! Nhưng mà mặc dù tất cả sắm được thì ba dượng liệu chắc là cư xử có lợi sở hữu Khả Nhi không? Trước đây Đại Vĩ đối xử với bé chất lượng tốt, hiện giờ chẳng qua chỉ đơn giản là nhất thời hồ đồ, thôi thì con cứ cầm cố nhịn nhục vậy! Hóng một thời gian nữa chúng đang tỉnh ngộ thôi! Nhỏ cứ để Khả Nhi bước này có bà mẹ, lúc nào chúng mang đến tuổi đi học thì nhỏ đón nó về cũng không muộn!
>> tham khảo thêm phân mục Ngôn tình sủng

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *