Review Thất Dạ Tuyết – 7 Đêm tuyết trắng phủ đầy

7 ĐÊM TUYẾT TRẮNG PHỦ ĐẦY- Thất Dạ Tuyết

Tên truyện: Thất dạ tuyết

Thể loại: Truyện kiếm hiệp, ngôn tình

Review Thất Dạ Tuyết - 7 Đêm tuyết trắng phủ đầy
Review Thất Dạ Tuyết – 7 Đêm tuyết trắng phủ đầy

Tuyết, khắp nơi là màu trắng xóa của tuyết. Những bông tuyết như những cánh hồ điệp nở rộ bao phủ khắp ko gian của vùng phương Bắc rét mướt rét ấy. Đẹp thật, nhưng cũng rét mướt thật.

vượt trội giữa làn tuyết trắng xóa rét là làn váy tím với dung nhan nhẹ nhàng, xinh trẻ trung. Đàn bà váy tím ấy chính là Cốc chủ của Dược Sư cốc, 26 tuổi – mỗi năm chỉ trị bệnh cho 10 người duy nhất, với điều kiện sở hữu được một trong mười tấm Hồi thiên lệnh mà mỗi năm Dược sư cốc đưa ra ngoài và với phí điều trị cắt cổ.

phụ nữ ấy là người như thế nào? Nhìn vẻ ngoài rất xinh sang trọng, nhẹ nhàng và mang vẻ mong manh yếu đuối, nhưng thực ra lại là một người nóng tính, thích tiền, thích ngắm “trai đẹp”, và nếu bệnh nhân nào lỡ gây tội với cô thì vững chắc sẽ chịu khổ không ít.

Một thần y như cô, nhưng lại sở hữu trong mình căn bệnh phong hàn xâm nhập sâu vào tận xương tủy, đến mức cô chỉ có thể ở trong Dược sư cốc quanh năm bốn mùa ấm nóng ấy. Trường hợp bước chân ra khỏi cốc, dấn thân vào vùng đất trắng xóa lạnh giá buốt kế bên, chỉ sở hữu lẽ chưa kịp đi hết vùng tuyết rét đó cô đã chẳng còn mạng quay về.

vì thế trong suốt 12 năm, cô chưa một lần rời chân khỏi nơi ấy. Nơi cô đi xa nhất, cũng chỉ ngay trước thạch trận ngoài cửa cốc để đón nhận bệnh nhân.

Nhưng thực ra cô cũng chẳng muốn rời đi, nào là Trung nguyên, nào là Giang Nam… những nơi ấy ấm áp và sang trọng đẽ, nhưng vô cùng tiếc lại không có người cô nên – chàng thiếu niên sang trọng đẽ giữ mãi vẻ thanh xuân của tuổi 15-16, với nụ mỉm cười mỉm nơi khóe miệng của cô, người đã sử dụng cả tính mạng của mình để bảo vệ cô khi cả hai bị đánh rớt xuống dòng sông băng vĩnh hằng của vùng phương bắc rét – 12 năm qua, chàng thiếu niên ấy vẫn như ngủ say, mà trong giấc ngủ vẫn nắm nguyên nét mỉm cười nơi khóe miệng, lại đang nằm sâu dưới lớp băng trong suốt của Dược sư cốc này. Bởi chàng ở đây, bởi ngày ngày cô còn được nhìn ngắm, nói chuyện với chàng, buộc phải cô chẳng phải nên đi đâu nữa.

Các bài viết tương tự:

Review truyện Thất Dạ Tuyết – 7 Đêm tuyết đổ

Review truyện thất dạ tuyết – Một tác phẩm kiếm hiệp ngược

Review Truyện Thất Dạ Tuyết – review khách quan

Review thất dạ tuyết – 7 đêm yêu thương

nếu cuộc đời cô chỉ có thế, thì với cơ thể ko mấy khỏe mạnh, cô vẫn có thể sống bình an tĩnh lặng như thế tới cuối đời, và vẫn ôm ấp hy vọng một ngày mang thể sống lại người trong mộng vẫn ngủ say dưới lớp băng rét mướt – ôm chấp niệm ấy mà sống, mà hy vọng, mà chờ đợi – giả dụ trong đời cô ko xuất hiện cha nụ hoa đào mà ko bao giờ kịp nở ấy.

Từ lúc cô nguồn gốc nối nghiệp sư phụ trở thành chủ nhân Dược Sư cốc, thì ông đã nguồn gốc đều đặn mỗi năm đến gặp cô một lần để đưa đủ dược liệu cô yêu cầu – cứu mạng đứa con ốm yếu đuối đau ốm của người gã yêu tha yêu thiết, mà cũng hận hắn thấu xương thấu thịt – hận, dù chẳng sở hữu lý do gì, mang lẽ duy nhất chỉ vì tình yêu của ông – và đồng thời cũng để cứu vớt chính tính mệnh ông. Mỗi lần hắn sẽ ở lại một thời gian để dưỡng yêu đương, trị bệnh.

Tám năm ròng rã, hắn vào sinh ra tử, mỗi một vị thuốc cô yêu cầu, đều là những thứ quý hiếm hầu hết ko thể có được. Nhưng gã bất chấp đa số, thậm chí không màng đến cả mạng sống của mình. Vào năm thứ 8, hắn đã kiếm đủ, và lại cũng suýt mất mạng. Có lẽ cả Dược Sư cốc đều đã quá quen thuộc với gã – hắn kiếm khách của Võ Lâm trung nguyên, kiếm pháp cao cường, điển trai khí phách, nhưng cũng hết sức mặt dày lúc năm nào cũng đến “ăn vạ” tại cốc cả một thời gian mà chẳng trả nổi một đồng xu cắc bạc. Cũng là người duy nhất làm Tiết Tử Dạ – cốc chủ của Dược Sư cốc nức danh khó tính khó chiều, không hồi thiên lệnh, ko tiền thì đừng mong trị bệnh – ông có hồi thiên lệnh, nhưng chẳng có tiền, chỉ vì “ít nhất có khuôn mặt làm cho ta vui vẻ” mà được cô cứu hết lần này đến lần khác.

Và lần thứ tám này, hai người lại đối ẩm, chơi trò chơi “nói thật”, hắn thua tuyệt vọng, từ đó đã trải lòng. Và giây phút khi cô say ngất ngưỡng gục vào lòng hắn ngủ, gã mới biết “hóa ra mình đã cực kỳ nản lòng với quá khứ, hóa ra tình cảm mà hắn ngỡ cả đời ko thay đổi, không buông ko bỏ được ấy, đã bị tháng năm mỏi mệt bào mòn tự bao giờ.”

Giây phút ông bắt được thuốc trị bệnh cho “Mạt nhi” trong tay, hắn bỗng thấy lòng nhẹ nhàng và thanh thản. Thế là hắn đã sở hữu thể thôi bôn bố, thôi vào ra đời tử, đã sở hữu thể buông bỏ hoàn toàn chấp niệm mười mấy năm ôm chặt trong lòng.

Giây phút mà cô ngỡ như sẽ ko còn bao giờ gặp hắn, thì ông bỗng quay lại, mỉm cười tươi tắn, nới với cô ‘nhớ chôn rượu dưới gốc đào, ông sẽ Trở lại cùng cô đối ẩm, gã nhất định hạ gục cô’, một câu nói, cũng là 1 lời hứa hẹn. Ông đi, có theo niềm hy vọng “hồi sinh” suốt 12 năm của cô cho người thiếu niên ấy.

Người làm hắn phải trọng yêu mến đến sắp mất mạng vào năm thứ 8 ấy, lại cũng được cô cứu vớt, mặc dù ko sở hữu hồi thiên lệnh. Một kẻ mang khuôn mặt trẻ trung, đa dạng nét giống với khuôn mặt đang nằm sâu dưới hồ băng rét mướt lạnh kia, ngoài ra còn sở hữu đôi mắt có thể giết người, ánh xanh trong đôi mắt ấy mang thể thôi miên người khác, cầm họ A dua ý cậu, thậm chí là tự giết mình. Và cũng chính vì đôi mắt ấy, đã khiến cô nên cứu giúp cậu ta.

Người này cũng có một quá khứ quá mức bi yêu thương, vì sở hữu tài năng đặc biệt ấy – thực ra là tài năng ngầm của bộ tộc, chỉ bao đời mới xuất hiện ở 1 người – mà bị xem như quái vật, từ nhỏ đã bị xiềng xích, bị giam trong nhà giam mịt mờ giá buốt, và thậm chí suýt bị móc mắt. Suốt 7 năm mất tự do, chỉ mang duy nhất cậu thiếu niên dịu dàng, và phụ nữ nhỏ với đôi mắt trắng đen rõ rệt ấy làm bạn cộng cậu, chơi cùng cậu, dù chỉ qua một ô sáng sủa cực kỳ nhỏ chỉ đủ để nhìn thấy hai tròng mắt trên vách tường giam.

Và rồi, một trận diệt tộc đã diễn ra – kẻ thù diệt tộc ấy đã phong bế ký ức của cậu, làm cho cậu đánh mất hai người họ hàng duy nhất kia của mình. Để rồi 12 năm sau, cậu nức danh khắp chốn giang hồ, Đồng – thủ lĩnh Tu La trường, sát thủ nức tiếng của Ma giáo. Một kẻ máu giá buốt, tàn nhẫn, thủ đoạn, thâm sâu, khát khao quyền lực và không sở hữu lòng tin vào bất cứ thứ gì.

Cô cứu cậu, giải phóng 1 phần hồi ức bị phong bế của cậu, nhưng quá khứ lẫn hiện tại tàn khốc của cậu, đã khiến cho cậu ko dễ dàng tin vào bất cứ điều gì, dù là ký ức – cậu cho rằng là do cô gây ra ảo giác, tạo ký ức giả cho cậu. Không thiếu những lần cậu định ra tay giết cô, nhưng để đạt được mục đích của mình, cậu vờ như đã lấy lại được hồi ức, đánh lừa cô để lấy lại viên thuốc độc mà ông kia đã cướp đi của cậu. Đến phút cuối, dù cô biết, và cô biết mang thể cậu sẽ giết cô, nhưng cô vẫn chấp nhận giải khai hầu hết kinh mạch cho cậu, và đánh cuộc một lần – quả thật cậu đã ko giết cô – không, mà là chưa giết cô.

ông đi, cậu cũng đi.

Ngọn gió giá buốt nơi vùng tuyết mịt mờ nơi phương bắc ấy đã thổi tới cho cô một nụ hoa đào khác với 10 tấm hồi thiên lệnh vừa được mang ra khỏi cốc để phân phát chưa lâu. Một gã đàn ông anh tuấn với mái tóc màu xanh lam – dấu hiệu của một người đã bị độc băng tằm ngấm vào tận cốt tủy. Gã đàn ông ấy trông điềm đạm, dịu dàng, nhẹ nhàng và ấm áp như ngọn gió mùa xuân – quả thật hắn cực kỳ ấm – gã đứng giữa tuyết, và không một hạt tuyết vào có thể vương đến người hắn. Chàng trai với nụ cười ấm áp bình thản luôn nở trên môi,dù hoàn cảnh nào cũng không làm nó vụt tắt.

Nhưng ai biết được rằng – gã chính là Diệu Phong – đồng môn với Đồng, thủ hạ thân tín và được tin tưởng nhất của Giáo vương ma giáo, thủ pháp và tài năng cũng ngang ngửa Đồng. Người coi an toàn của Giáo vương còn hơn tính mệnh của mình.

Lần này đến mua cô, là để chữa cho giáo vương vốn bị tẩu hỏa nhập ma thoát khỏi sinh tử. Ông luyện Dục Xuân Phong để áp chế độc băng tằm rét mướt, và đã đạt đến trình cao nhất của thủ pháp này, hắn – có thể giúp cô trị hết chứng hàn độc ngấm tận xương tủy ấy. Điều kiện đàm phán ấy, vẫn chẳng khiến cô mảy may lay động mà ra khỏi cốc. Và ông đã chẳng ngần kinh hoảng, đâm thẳng vào bụng mình để khiến cô động tâm. Gã đã thành công, bởi cô là lương y. Cô cứu vớt ông, cũng coi như đã chấp nhận đi với ông.

Chuyến đi này cũng là chuyến đi định mệnh cho cả cô, cả gã, cả gã lẫn cả cậu. Khi cô đã lần lượt cứu 3 chàng trai không quá khứ và chẳng thấy tương lai ấy. Và trước lúc đi, cô cũng quyết định sẽ vứt bỏ quá khứ, vứt bỏ chấp niệm ôm ấp suốt 12 năm này – chôn cất người thiếu niên dưới hồ băng kia về bộ tộc cũ.

Trên đường đi, bằng sự dịu dàng của cô, bằng trái tim lương y của cô, đã làm cho hắn nhớ ra người con gái này 12 năm trước ông đã bắt gặp, và – hắn chính là kẻ đã khiến cho cô và người dưới băng kia đã muôn trùng bí quyết biệt, khiến cô ốm yếu hèn bệnh tật như hiện giờ. Và cũng khiến hắn nhớ ra thân mình gã ngày xưa – vương tử nước Lâu Lan, 5 tuổi chịu tai ương diệt quốc. Lần đầu tiên sau 22 năm trời, trái tim gã đã biết yêu đương thêm một người khác – ngoài Giáo vương của gã.

Đồng tạo phản, nhưng bị giáo vương đánh bại. Bị hạ độc Thất Tinh Hải Đường – loại độc mà Hạc Đỉnh hồng, Khổng Tước đảm, Băng tằm noãn … cũng ko sánh được. Loại độc dược một lúc mắc cần trong 7 ngày sẽ ăn mòn hết trí nhớ, sau đó tới da thịt, tới tận khi chỉ còn bộ xương trắng mới trút được tương đối thở cuối cùng. Và cũng từ đó, cậu lấy lại toàn bộ kỷ niệm, kỷ niệm ấy đã khiến cho cậu hối hận đến điên cuồng, bởi mệnh lệnh “không giết được Diệu Phong thì cần giết được nữ dược sĩ đó” của cậu.

Nhưng rồi dưới sự bảo vệ của Diệu Phong, cô vẫn tới được Đại Quang Minh cung, nơi cô sẽ làm một cuộc giao dịch, đánh cược tất cả để cứu cậu, kể cả tiêu dùng tính mệnh của mình để giải độc cho cậu.

Cũng chính từ nơi đây, quá khứ và sự thật về cuộc đời của ông – Diệu Phong – vương tử Lâu Lan đã được hé mở. Ân nhân hóa ra kẻ thù, kẻ thù lại hóa thân nhân. Nhưng đã đến mức ấy, thì sở hữu là người quen cũng có nghĩa lý gì, thì thôi ko nhận nữa, hãy cho nhau 1 cái cớ để dễ dàng ra tay trừ hậu vạ còn hơn.

Rồi đến phút cuối, tình thân vẫn vượt qua tham vọng, giáo vương chết, tỷ tỷ chết, và tới sau cùng hắn lại trắng tay

hắn, sau khi đi ra Dược Sư cốc, giữa đường tuyết bôn cha gã mới biết gã nhớ cô tới nhường nào, hắn đã thầm tự nhủ xong việc sẽ Trở lại bên cô, sẽ cộng cô đối ẩm, mãi không rời. Nhưng đi nửa đường ông mới biết bị cô lừa, thực ra cô chẳng thể bào chế được loại thuốc sở hữu thể chữa khỏi cho “Mạt nhi”, cô đã dùng ‘lời hẹn ước’ duy nhất của sư phụ sở hữu tặng cho ông. Đáng tiếc khi gã và sư phụ của cô về tới nơi thì Mạt nhi đã mất, gã đã chẳng thể nào rời đi được nữa, dù tình yêu đã bị năm tháng bào mòn, nhưng nghĩa thì gã không bao giờ buông được.

gã cộng thất kiếm Trung nguyên đi tiêu diệt ma giáo. Trên đường đi, bọn họ đã gặp gỡ một hắn tóc xanh đang phóng ngựa như điên giữa vùng tuyết trắng, khi nhận ra đó là ai, nhóm người chú tâm liên thủ. Nhưng kẻ đó điên cuồng chống cự, tới sau cùng, ông cũng để gã đi. Trước lúc ông đi, mọi người còn kịp nhìn thấy dưới lớp áo choàng của gã mang một cánh tay tái nhợt gầy yếu ớt chìa ra ngoài. Gã đâu ngờ, chuyến đi ấy để đổi lấy phút giây kề nhau cuối cùng, nhưng lại gần trong gang tấc mà biển trời bí quyết mặt – cô đang được Diệu Phong điên cuồng có đi mua đại phu cứu vớt, cô đã nhiễm độc Thất Tinh Hải Đường vì cứu vớt Đồng. Nhưng làm sao để cứu? Muốn giải loại độc đó, chỉ mang một cách duy nhất, dược sư nên chấp nhận đánh đổi tính mạng mình – ai có thể vì người khác để hy sinh.

tới sau cùng, Đồng sống và lên làm giáo vương ma giáo – vĩnh viễn đối mặt với võ lâm trung nguyên.

ông sống, lên khiến cho võ lâm minh chủ – sống cô độc cả đời.

hắn sống, từ bỏ quá khứ, nối nghiệp vươn lên là cốc chủ của Dược Sư cốc.

Bốn gã đàn ông đi qua đời cô, người đầu tiên vì cô mà chết, cũng là người sở hữu được tình yêu của cô trọn vẹn, rời khỏi trần thế khi vẫn nắm vẹn nguyên cả tấm chân tình của cô. Bố người còn lại nhờ cô mà sống, vì họ cô mới chết – đều ôm trong tim nỗi đau sống đến tận cuối đời. Nhưng yêu thì yêu, đau thì đau, sứ mệnh tồn tại của mỗi người vẫn luôn tiếp diễn. Cậu vẫn là giáo vương ma giáo, chém giết ko ghê tay. Ông vẫn là võ lâm minh chủ, đối mặt ma giáo, điều khiển giới võ lâm. Và hắn, là người cứu vãn mệnh cho cả 2 kẻ đó, mỗi khi họ vì đối đầu nhau mà thụ thương nặng. Và lâu lâu, họ lại tụ tập nhau dưới gốc hoa đào trong cốc, bỏ hết ân oán tình thù cộng nhau đối ẩm, mỗi người ôm một nỗi đau trong tim mà chìm vào ký ức, hồi ức về màu tuyết trắng năm nao.

Trên đây là bài viết review truyện thất dạ tuyết . Chúc các bạn có buổi đọc truyện online thật thú vị cùng bộ truyện full võ hiệp này nhé.

Leave a Comment