Review truyện đam mỹ mười năm yêu anh nhất

Truyện: Mười năm yêu anh nhất

Tác giả – Vô Nghi Ninh Tử

Thể loại : đam mỹ ngược, kết SE
Câu truyện mang hướng hiện thực, về câu chuyện giữa ba người đàn ông: Tưởng Văn Húc (tra công) – Hạ Tri Thư (thụ) – Ngả Tử Du (nam phụ).

Tác phẩm nói về câu chuyện giữa Tưởng Văn Húc và Hạ Tri Thư. Hạ Tri Thư dành hơn mười năm thanh xuân cuộc đời mình để yêu Tưởng Văn Húc, vì hắn mà cậu chấp nhận mất tất cả, gia đình, sự nghiệp, bạn bè, chấp nhận trở thành một người đàn ông nội trợ chỉ mong người mình yêu hạnh phúc. Nhưng rốt cuộc những thứ hào nhoáng của cuộc đời, phù phiếm thị phi từng chút một lấy đi mất người đàn ông mà cậu yêu. Đến bản thân Hạ Tri Thu phải thốt lên không hiểu được tại sao Tưởng Văn Húc lại thay đổi. Một người từng yêu cậu đến vậy mà giờ lại trở nên như thế. Nếu mà để hỏi Tưởng Văn Húc có yêu cậu không? Câu trả lời chắc chắn là có. Tưởng Văn Húc yêu Hạ Tri Thư, hắn yêu cậu mãnh liệt, yêu cậu, cố gắng làm giàu chỉ vì muốn cuộc sống của cậu tốt hơn nhưng khi bước vào vòng xoáy tiền bạc, đứng ở đỉnh vinh quang, hắn lại quên đi mục đích tốt đẹp ban đầu ấy. Không biết từ lúc nào người thiếu niên với tình cảm mãnh liệt, đơn thuần ấy lại biến chất, khi Hạ Tri Thu không thể đáp ứng được tính bạo dâm của hắn, hắn đã tìm tình nhân bên ngoài để thoả mãn bản ngã của mình, 1-2 lần hắn còn cảm thấy tội lỗi nhưng rồi dần dần, hắn đã ko nhận thức được mình sai, tự bào chữa và coi điều đó là đương nhiên. Đến khi bạn thụ bỏ đi, hắn mới dần nhận ra là mình sai, và tất nhiên, tất cả đã quá muộn.
Tôi rất ấn tượng câu nói của Hạ Tri Thu với Tưởng Văn Húc: “Do đó lần thứ nhất anh đánh em em không đi, anh uống say rồi vừa làm em vừa gọi tên Thẩm Tuý em không đi, anh lăng loàn với tình nhân bên nước Pháp em không đi, anh hoài nghi em ám muội với người khác, đánh em cưỡng dâm em em cũng có thể không đi… Nhưng, Tưởng Văn Húc, không có tình yêu, em còn có thể ở bên cạnh anh bao lâu đây.” Có thể một số bạn sẽ nghĩ sao thụ tiện thế, biết thế rồi vẫn còn tha thứ, vẫn còn yêu hắn ta. Nhưng thực sự tôi nghĩ điều đó rất hợp lý bởi đã yêu một người ngần ấy năm, nói bỏ sao bỏ được luôn. Tất nhiên, đến đây mà bạn thụ còn tha thứ được nữa thì tôi đã ko đề cử câu truyện này ở đây mà đã cho nó vào list ném đá rồi, haha. Điều tôi thích ở Hạ Tri Thu đó là khi đã yêu thì yêu hết mình nhưng khi đã chết tâm rồi thì dứt khoát dứt bỏ. Đến cuối cùng, cho đến tận lúc chết, Hạ Tri Thu cũng không cho Tưởng Văn Húc có cơ hội gặp được mình một lần nào nữa. Để anh ta sống trong nỗi cô đơn và dằn vặt đến suốt cuộc đời. Vậy nên dù kết SE nhưng với t đây vẫn là kết good ending – cái kết tốt nhất cho đôi bên ha.
Còn với nam phụ Ngả Tử Du – một bác sĩ đẹp trai, nhà giàu, tài năng, lúc đầu anh chỉ thương cảm Hạ Thi Thu nhưng dần dần lại yêu cậu lúc nào không hay. Anh yêu cậu trong đau khổ vì biết hai người gặp nhau khi đã quá muộn, anh ko thể xoá đi 14 năm trước kia, điều anh có thể làm chỉ là yêu và bên cậu đến cuối cuộc đời. Bàn về tình yêu anh dành cho Hạ Tri Thu không hề thua kém Tưởng Văn Húc nhiều năm về trước nhưng anh thua bởi ý trời (thực ra là tác giả, đ m tác giả nhé) an bài thứ tự trước sau, hữu duyên vô phận. Tôi nghĩ nếu như anh gặp Hạ Tri Thu trước thì liệu cậu có đến bước đường này ko? Ko thể nào mà biết được. Có lẽ cuối cùng tình cảm của anh cũng ko hề uổng phí khi trong tim của Hạ Tri Thu đã có hình bóng anh. Trước ngày sinh nhật cuối cùng của cuộc đời, Hạ Tri Thu đồng ý làm tình với Ngả Tử Du cũng như đồng ý đeo vào tay chiếc nhẫn anh tặng cậu cùng lời hẹn ước kiếp sau. Hạ Tri Thu ra đi yên bình trong vòng tay của Ngả Tử Du, buông bỏ mọi đau khổ, để lại một Ngả Tử Du yêu cậu đến cuối cuộc đời và Tưởng Văn Húc sống cô độc, dằn vặt. ( giống tuyến nhân vật trong truyện hôn sai 55 lần) . Viết đến đây lại muốn khóc, khóc vì tiếc cho một kiếp người của Hạ Tri Thu, tiếc cho tình cảm của Ngả Tử Du nhưng cũng hả hê trước sự dằn vặt của Tưởng Văn Húc và đặc biệt muốn đập cho tác giả một trận vì viết ra câu truyện làm tui khóc sướt mướt thế này.

Đây là câu truyện ngược cảm động, lấy đi nước mắt của rất nhiều độc giả, tình yêu vốn không sai, chỉ sai là có biết nhận ra sớm hay muộn thôi.

Leave a Comment