Review truyện Một Trăm Tại Sao Không Thích Anh

Một trăm Tại Sao không thích anh kể về hai hero chính là Lâm Ngạn Tùng và Tề Viễn Âm. Mẩu chuyện cốt truyện ra làm sao xin mời Anh chị em theo dõi phần Đánh Giá truyện ngay tiếp sau đây.

Giới thiệu truyện Một trăm Vì Sao không thích anh

Tác giả: Viên Tiểu Viên
Thể loại: truyện ngôn tình

Trích đoạn truyện một trăm Nguyên Nhân không thích anh

“Viễn Âm, đi uống rượu nhé?” Một giọng nói trầm khàn quen thuộc vang lên ở đầu dây bên kia.

“Bây giờ mấy giờ rồi chứ.” Tôi dụi mắt, liếc nhìn đồng hồ đeo tay treo tường, sắp mười một giờ đêm. Lại với tay cầm điều khiển và tinh chỉnh từ xa, tắt tập phim Japan đang được chiếu đến tập thứ bảy.

“Sao ngay cả cậu cũng không quan tâm mình vậy.” Bên kia cất giọng oán giận.

Tôi chán nản, tự nhủ mình phải chăm sóc cậu thế nào đây, Lâm Ngạn Tùng, mình đang cố gắng từng chút từng chút một để không nhớ đến cậu mà. Tuy nhiên miệng lại không tự chủ đc mà tiếp lời: “Cậu sao vậy?”

“Cậu biết không? Mình không giành được phần thưởng.”

>>> Coi thêm truyện tranh ngôn tình cổ đại

Ca hát, lập nhóm, debut, ra album là những việc mà mấy năm vừa mới đây Lâm Ngạn Tùng kiên cường theo đuổi. Phần thưởng giành cho nhóm mới giỏi này là điều mà cậu ấy mong đợi đã lâu. Từ khi cậu ấy mười mấy tuổi cho đến năm 24 tuổi này, cậu ấy mới đành không cam lòng mà nói với tôi, chắc rằng có những chuyện mà cả đời này cũng không còn làm xong.

Nửa đêm, hai chúng tôi ngồi trong một căn phòng KTV nhỏ tuổi. Cách âm không đảm bảo lắm nên có thể nghe thấy cả tiếng hò hét & tiếng cụng ly ở phòng bên cạnh.

Cậu ấy cúi đầu hút thuốc, còn tôi cứ lần lượt hát từng bài một, từ Lương Tịnh Như, Thái Y Lâm, rồi đến Mạc Văn Uý, Trần Dịch Tấn, các bài hát càng trong tương lai càng bi thiết.

Mãi sau, rốt cuộc cũng đến lúc tôi dùng hết chút sức lực cuối cùng của bản thân mình, nên chẳng còn hơi sức đâu mà suy nghĩ cảm hứng chán nản buồn bực của cậu ấy nữa. Đến đây toàn là tôi hát 1 mình. Cụ thể cậu ấy bảo đi hát, mặc dù vậy từ khi vào phòng, cậu ấy lại chẳng nói dù chỉ một câu.

Để bớt gượng gạo, tôi nuốt nước miếng, bốc một quả nho lên sẵn sàng làm trơn cổ họng.

Bỗng nghe thấy cậu ấy nói, “Thôi đi, thật ầm ĩ, cậu hát đâu có dễ nghe.” hoàn toàn có thể nghe ra, đây không phải là lời châm chọc.

Tôi đoạt lấy điếu thuốc trong tay cậu ấy, dụi tắt vào cái gạt tàn đầy ắp trước mặt rồi bước chân xuất hiện, “Còn hút nữa thì mình ngất xỉu đấy.”

Xem thêm Truyện ngôn tình tổng tài

Cậu ấy nhìn tôi, cười khổ. Khuôn mặt chứa đựng nỗi thất bại.

Cậu ấy nhặt một viên bắp rang ở bên trên bàn, nó đã mất giòn nữa, nhưng cậu ấy vẫn chẳng hề bận tâm mà thả vào trong miệng.

Ánh đèn xanh nhạt của nhà bao che lên gương mặt cậu ấy, hàng lông mi dài rũ xuống, in bóng lên gò má y hệt như một cánh bướm phe phẩy.

Vẻ mặt lúc này của cậu ấy mang lại cho tôi một cảm xúc rất riêng biệt, không rõ là gian khổ hay bi thảm, nhưng lại có chút gợi cảm.

Tôi không hề không thừa nhận, suốt bao nhiêu năm qua, cậu ấy là kẻ nam nhi đẹp nhất mà tôi đã từng thấy. Nhưng tôi cũng luôn tự lưu ý mình rằng, hãy từ bỏ giấc mơ hão huyền này đi thôi.

Chúc quý bạn đọc đọc truyện vui vẻ!

Leave a Comment