Tóm tắt truyện Thanh minh

Em thụ vốn là linh hồn từ cổ truyền xuyên tới, kiếp trước bị thân phụ hắt hủi, kiếp này còn thảm hơn là ko bao gồm ba. Khao khát tình thương khiến em luôn để tâm cho người trong gia đình con trai trong Hình ảnh chị em chứa kỹ, tự nhận đó là tía người thân và nảy sinh lòng thương mến. Thiên nhiên gặp anh bên ngoài, em chưa kịp hết ngơ thì đã trở nên chúng ta chuốc thuốc.

Trình làng truyện phân trần

Tác giả: Độc Vũ Tịch Nhan
Thể loại: truyện đam mỹ ngược, sinh tử văn, trọng sinh

Trích đoạn truyện tỏ bày

“Diệp tổng, lễ vật đặt ngay ở trong nhà, mời ngài vào xem thử.”

Nam tử cao ốm vẻ bên nịnh nọt đối mặt nam giới anh tuấn cao lêu nghêu mở miệng nói, thời điểm nhắc mang lại lễ vật, cặp mắt nhỏ dại đục ngầu lộ ra ý cười cợt sở hữu chút ái muội.

Nam nhân anh tuấn to lớn cha mươi tuổi, một thân tây trang bằng tay thủ công bậc nhất black color, quần áo ôm ngay cạnh, có tác dụng lộ ra dáng gia đình hoàn mỹ của nam nhân to lớn. Ngũ quan nam nhân không phải là siêu sắc xảo, tuy thế gương mặt khía cạnh minh bạch, pha bổ xung khí chất anh tuấn. Bên trên thân nam nhân duy nhất nhiều loại khí hóa học cao cả trời sinh, mà còn khóe mắt cũng như giữa đuôi chân mày ẩn chứa sự ôn hòa thuần thiện, từng cử chỉ nhỏ như giơ tay nhấc chân phần đông tràn đầy một nhiều loại cao nhã thành thục ý nhị, làm cho cho những người ta không tự giác ao ước thân cận.

Nam nhân điềm nhiên liếc quan sát nam tử cao bé một mẫu, nhìn về phía cửa buồng đóng chặt kia, cười. Âm lượng ôn nhu trong sáng, cũng như là âm hưởng của giấc mộng đêm khuya vẫn còn văng vẳng mặt tai, “Ngô tổng thật có lòng. Món lễ vật kia Diệp mỗ trước hết cảm ơn. “

bây giờ chúng ta đã ở khách sạn xa hoa nhất city T ——“Dạ Tầm”. Trước mắt nam tử cao gầy vì ý muốn cộng Diệp thị bắt tay hợp tác, thành ra bắt đầu lấy cớ sinh nhật để cho khuyến mãi lễ vật mang đến Diệp Trọng Tiêu giám đốc Diệp thị

Diệp Trọng Tiêu vừa đi mang lại nơi này liền đoán được lễ vật nhưng mà Ngô tổng nói là gì, nếu là bình bình hắn chắc chắn sẽ chưa quay đầu lại tiêu sái rời đi, về tối nay, tựa hồ chỉ một nhiều loại xúc cảm, khiến mang lại hắn muốn vào xem một ít người thân bị với làm lễ vật cho bản thân mình, chung cục là một bạn phải làm sao. Là dạng gái bao cao cấp chốn ăn chơi hay chính là nàng tiểu thư khuê các, hoặc là một bạn gái ngây ngô? Thật không rõ, chính là cảm giác chưa xem chút ít là bắt buộc, hắn biết chính bản thân chắc chắn không gồm cảm hứng đi bính lễ vật phía bên trong, nhưng lại là chỉ xem một cái, bước đến quan sát một ít thôi.

hiền thê của Diệp Trọng Tiêu hai năm trước đã không còn, tuy vậy Diệp Trọng Tiêu một ít cũng không bao gồm tín hiệu ý muốn lấy mọi người khác, hắn tựa cũng như vẫn khổ hạnh cấm dục, là một bạn lấy đại gia tộc làm trọng, nam nhân bản lĩnh bố mươi tuổi tinh lực dồi dào, vợ mất, lại chưa tồn tại có tác dụng tin xấu, chưa một lần chạm mặt hắn cùng thành viên gia đình nữ giới nhân nào bao gồm hành vi nhiệt tình, trừ phi là chuyện xã chuyển giao tất yếu, không biết ra vào nơi nạp năng lượng chơi, mặc dù xã bàn giao cũng chính là ngay khi chấm dứt liền sớm rời đi. Người nhà mong muốn nịnh bợ hắn đông đảo tuy thế chẳng thể nào xuống tay, cùng vì lừng khừng được hắn thật sự yêu thích đồ vật gi.

>> Mời bạn tham khảo thêm truyện đam mỹ trọng sinh

ánh nắng khu vực ngọn đèn trần chiếu lên chúng ta Diệp Trọng Tiêu, cải thiện thêm vài phần cao cả, Ngô tổng bất chợt có chút chưa dám chú ý thẳng vào hắn, một người trong gia đình nam nhân Bởi vậy, lại chiếm hữu được sự chiếu nắm của ông trời, chào đời trong danh môn vọng tộc; cỗ dạng anh tuấn; từ bé dại cao cấp, hai mươi tuổi vẫn ở vị trí căn bản của Diệp gia; tổ ấm ngoài chú ý vào khen ngợi chưa dứt miệng. Nếu lần này có vẻ được hắn chú ý, hình như cùng Diệp thị hợp tác ký kết, do vậy công ty của mình tương lai đang cải tiến và phát triển sẽ chưa xong xuôi.

“Hẳn là, chúc Diệp tổng đêm nay đạt đươc khoái hoạt.”

Xem cỗ dáng Diệp tổng, tựa hồ cũng không bài xích các loại “Lễ vật” chúng ta đưa đến, hắc hắc, nam tử cao tí hon với nụ cười cợt quỷ dị hưng phấn nhưng rời đi.

Diệp Trọng Tiêu nhìn thân ảnh y biệt tăm ở cuối hành lang, xoay người thân, xung quanh biểu tình bình thản, tiến mang lại căn hộ, khai trương.

Vừa vào cửa ngõ Diệp Trọng Tiêu liền chú ý mang lại bên trên cái giường béo xa hoa kia, bị trói thủ túc, cuộn gia đình bạn ở một góc giường —- áo sơmi trắng, quần trườn màu xám, giày đùa bóng màu trắng, thoạt quan sát như là một thiếu niên.

Diệp Trọng Tiêu sửng sốt một chút, cảm giác chưa hợp. Chính bản thân luôn luôn giữ thân trong sạch, chọn hướng cũng đều đều, bất quá, dòng do Ngô tổng kia, sao lại khuyến mãi gia đình lễ cố kỉnh cũng như thế? Diệp Trọng Tiêu thật quanh đó muốn, nghi hoặc.

“Ưm a…”

Thiếu niên bên trên giường phát ra tiếng rên rỉ mơ biển, Diệp Trọng Tiêu hoàn hồn, vô luận có bao nhiêu nghi hoặc, đang là trước tiên đem người trong gia đình đưa đi. Diệp Trọng Tiêu cất Cách hướng thiếu niên không thấy rõ khuân mặt sẽ cuộn chúng ta đi đến.

Thiếu niên tựa biển gồm chút thống khổ, tiếng rên rỉ bị cách trở ở miệng, Diệp Trọng Tiêu vừa mang đến gần, liền xúc cảm được cậu thiếu niên hơi hơi run rẩy. Ngô tổng kia, đã không hướng cậu thiếu niên này hạ dược ấy chứ?

Diệp Trọng Tiêu cho bên thiếu niên, cảm hứng được có người đến, thiếu niên “Ô ô” kêu vài tiếng, tựa biển là cầu cứu vãn, nâng mặt lên muốn bắt gặp rõ gia đình mang lại là ai.

chú ý đến bên thiếu niên, Diệp Trọng Tiêu lại ngây ngẩn khắp cơ thể.

Là người nhà dùng cho cơm Tây ở trong sảnh.

cho rằng bên trên người thân thiếu niên tỏa ra khí chất điềm đạm mang chút ưu thương nhàn nhạt lôi cuốn, vừa quan sát mang lại sẽ chẳng thể nào dời mắt được. Khuân mặt trái xoan bắt mắt, chiếc mũi tinh xảo, môi hồng mỏng manh, nhưng mà điều khiến Diệp Trọng Tiêu ấn tượng sâu nhất đó chính là đôi mắt phượng kia, vốn dĩ là đôi mắt dễ thương tất cả chút yêu mị, cầm cơ mà hiện hữu bên trên bộ mặt thiếu niên này lại với nét thuần khiết thanh đạm.

Diệp Trọng Tiêu vừa nhìn vẫn biết.

Thiếu niên ước chừng vào khoảng mười lăm mười sáu tuổi, so có đa số gia đình người nhà cùng lứa thì bé dại tí hon hơn, mặc đồng phục ẩm thực ăn uống, thân ảnh phảng phất tựa cũng như bức tranh thủy mặc có nét bút cẩn thận, thuần khiết, bất chợt

Khi ấy người thân đi theo Ngô tổng cũng thật đúng, thành viên gia đình nọ những là “Rất có tâm”.

“Ô ô… Ưm ưm….”

Thiếu niên nằm rên rỉ trên cái giường Khủng được che một tấm grap màu trắng, xoay thành viên gia đình ngồi dậy, Diệp Trọng Tiêu rủa thầm một tiếng, Ngô tổng kia thật sự đang hạ thuốc, là xuân dược.

Diệp Trọng Tiêu đem băng dính ngoại trừ miệng thiếu niên bóc tháo ra, cũng đem sợi dây trói tay cũng như chân gỡ vứt. Thiếu niên lấy lại được tự do thì thở gấp sau đó ôm ấp chầm lấy Diệp Trọng Tiêu.

“Nóng.” Thiếu niên đem bên áp vào tây trang của hắn cọt xát, hơi thở ấm rộp rành mạch truyền tới trên người nhà Diệp Trọng Tiêu, “Ưm ưm… nóng, a, cực nhọc Chịu đựng…..”

Diệp Trọng Tiêu đem thiếu niên từ trên người trong gia đình mình đẩy ra, hắn biết thiếu niên là bị tóm gọn tới, mặc dầu chỉ vừa mới gặp mặt lại, chính mình thì bao gồm chút thích y, mà lại cũng chỉ đơn giản là thích mà thôi, hắn cũng không nghĩ mong mỏi xâm phạm thiếu niên này.

“Tỉnh tỉnh…”

bắt đầu vừa nói hai chữ, Diệp Trọng Tiêu liền nuốt nước miếng.

Khuôn mặt bé xíu đỏ bừng thực lợi hại, môi hồng mỏng manh hé mở thở dốc, bắn ra các tiếng rên rỉ xinh đẹp, chóp mũi tinh xảo ẩm những giọt mồ hôi, cặp mắt phượng kia trong đang quan tâm rõ ràng là lạnh lùng tinh khiết, giờ phút này lại bao phủ kín đáo một tầng nước ẩm át nhìn thành viên, khóe mi lại ánh lên vẻ kiều mỵ, có tác dụng ánh mắt Diệp Trọng Tiêu trở nên mờ mịt, nói cần tránh mua lời.

>> Đọc truyện Đam mỹ sinh tử văn

Tim Diệp Trọng Tiêu bị hung ác hăng đánh một ít, “bùm bùm” nhảy thật Nhanh, hô hấp dồn dập khó dâng lên, càng có tác dụng hắn bỡ ngỡ chính là, hạ phúc trong nháy mắt dâng lên cảm xúc căng phồng buồn bã, bản địa đáng xấu hổ kia đang kêu gào ngẩng đầu dậy rồi.

kích thích, dục vọng, hắn độc lạ qua các loại xúc cảm này, cảm hứng mong mỏi chóng vánh giữ lấy một người nhà.

cho dù là hậu phi hắn, cho đến lúc này cũng cấp thiết làm hắn gồm dục vọng mãnh liệt cùng chất kích thích do đó.

Nói ra chắc hẳn rằng không ai tin, người đứng đầu gia tộc chúng ta Diệp, mang đến cha mươi tuổi, mọi người phụ nữ duy nhất bên hắn chỉ có hoàng hậu hắn cơ mà thôi. Diệp Trọng Tiêu cảm xúc được chính bản thân vốn là người thân lãnh cảm, bởi lẽ hắn đối mang dòng nhiều loại dục vọng nguyên thủy này cho tới lúc này cũng không tất cả cảm hứng, lúc đầu lấy bà xã, đông đảo chỉ là vì chưng chúng ta thừa kế Diệp da nhưng mà thôi. Đối với nhiều loại khuyết đặc điểm này, Diệp Trọng Tiêu chưa biết niềm nở. Cho dù nói hắn vô năng, hắn cũng phớt lờ, sự thật hắn không hề cố gắng, hắn chỉ đơn giản là đối có một số loại sự tình này chưa ham hy vọng nhưng thôi.
Chúc Cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Leave a Comment