Truyện tiên hiệp nguyên tôn – chương 4

Nguyên Tôn – Thiên Tằm Thổ Đậu

Chương 4: sức mạnh của nguyên văn

Diễn võ trường của Đại Chu Phủ.

Từng diễn võ đài đứng sừng sững ở đó, không ít thiếu niên đều đứng ở bên trên hò hét giao thủ với nhau, quyền cước uy vũ sinh phong, cũng không kém phần khí thế, còn ở bên dưới diễn võ đài thì có quá nhiều người đứng vây xem, thỉnh thoảng lại vang lên từng đợt hoan hô ủng hộ, trong những số đó có rất nhiều người con gái trẻ tuổi xinh đẹp đứng nhìn, làm cho những thiếu niên trên diễn võ đài càng thêm nhiệt tình không chỉ có thế, dùng hết toàn bộ thủ đoạn của chính mình ra chỉ mong biểu thị xuất sắc một chút, lấy đc chút tiếng tăm and ấn tượng với Hotgirl.

Ở bên trong Đại Chu Phủ này, nhân khí của diễn võ trường cụ thể không hề ít.

Lúc Từ Lâm lừ đừ bước lên trên một diễn võ đài thì tin tức hắn sẽ giao thủ với Chu Nguyên, đã trực tiếp lan ra khắp diễn võ trường, đây cũng chính là do hắn âm thầm thao túng bọn thủ hạ gây nên.

– Cái gì? Chu Nguyên điện hạ sẽ giao thủ với Từ Lâm?

– không thể nào! Chu Nguyên điện hạ hiện thời còn chưa mở đc đệ nhất mạch, còn Từ Lâm thì đã mở đc hai mạch rồi!

– Tên Từ Lâm này thật và đúng là hiếp người quá đáng, nhất định là do hắn đã dùng âm mưu ti tiện gì đấy để ép Chu Nguyên điện hạ rồi.

– ….

ngay trong khi các học sinh nghe thấy tin tức này thì đều ồ lên ngạc nhiên không dám tin, một vài học sinh dân gian thì lại càng bênh vực Chu Nguyên nhiều hơn thế, bởi vì giao đấu thế này thật sự trên mức cho phép bất công.

Phàm là các người đã khai mạch rồi thì mỗi lần đả thông đc một kinh mạch, tố chất thân thể, lực lượng, vận tốc, bản lĩnh phản ứng của chính mình cũng trở nên đc tôn vinh theo, nói cách khác thẳng ra thì người đã khai mạch rồi rất có thể dễ dàng quật ngã mười người chưa khai mạch.

Từ Lâm đứng bên trên diễn võ đài, nghe thấy các thanh âm buôn dưa lê kia, cũng chỉ cười nhạt cho qua, mặc kệ người bên ngoài nói thế nào, nhưng sau thời điểm hôm nay, chuyện Chu Nguyên bị hắn đánh một trận nhất định sẽ truyền ra khắp Đại Chu Phủ, nhất định sẽ phân thành đả kích đối với nổi tiếng của Chu Nguyên, khiến hắn trở thành trò cười trong miệng mọi người.

ngay trong lúc các cân nhắc xấu xa thường xuyên xuất hiện trong đầu Từ Lâm thì đám đông vây kín diễn võ đài chỗ hắn đứng đột nhiên bóc ra, chỉ thấy có 1 thiếu niên tí hon gò đang chậm rãi đi tới.

Dáng người của thiếu niên có vẻ hơi bé, vẻ mặt văn nhược, có một loại khí chất nho nhã, xem qua y hệt như một thư sinh yếu đuối.

Người này và đúng là Chu Nguyên.

Trong đủ loại ánh mắt với vẻ mặt khác biệt của những người chung quanh, Chu Nguyên trực tiếp đi về phía diễn võ đài mà Từ Lâm đang đứng.

– Điện hạ.

Ở sau sống lưng hắn, Tô Ấu Vi lộ rõ vẻ băn khoăn lo lắng đi sát theo sau, cụ thể vẫn mong Chu Nguyên bỏ đi lưu ý đến giao thủ với Từ Lâm.

– bây giờ đã không hề lùi bước đc nữa rồi, bằng không ta sẽ trở thành vị điện hạ lâm trận rút lui mất.

Chu Nguyên quay sang mỉm cười với Tô Ấu Vi rồi nói phi thiên.

Tô Ấu Vi dừng bước, cắn chặt đôi môi, cô biết rõ nếu như để Chu Nguyên phải gánh chịu thanh danh như vậy thì sẽ ảnh hưởng rất cao đối với danh tiếng của hắn.

Tô Ấu Vi hơi ngẩng đầu lên, ánh ánh mắt về phía tên Từ Lâm đang đứng trên diễn võ đài kia, trong một thoáng, con ngươi của cô khẽ co lại, ẩn ẩn có chút sắc bén.

– Điện hạ, lần này là do lỗi của ta, đã đem đến bất tiện cho điện hạ ngươi, về sau ta nhất định sẽ không còn sơ suất nữa, cũng sẽ không còn khi nào nương tay nữa.

Tô Ấu Vi khẽ nói.

Thật ra lần trước cô bại ở phía trong tay của Từ Lâm phần lớn cũng là vì cô không xuống tay man rợ đc, bằng không Từ Lâm nhất định sẽ không có cơ hội dùng tới nguyên binh, nhưng bài học lần này khiến cho cô nắm rõ, nếu không đánh trúng nhược điểm của rắn thì sẽ bị rắn cắn Ngược lại.

Chu Nguyên giật mình mở to hai góc nhìn về phía Tô Ấu Vi, nói:

– họ là anh em, giúp đỡ bạn bè xử lý chút phiền phức cũng chính là chuyện hợp lý mà.

Vừa nói xong lời thì hắn đã bước lên trên diễn võ đài.

Tô Ấu Vi nhìn theo bóng lưng của hắn, khẽ mỉm cười, có một cỗ ấm cúng chảy dọc trong thâm tâm, cô chợt hơi cụp mắt xuống, thầm hạ quyết tâm, chỉ việc tên Từ Lâm dám đả thương Chu Nguyên thì cô sẽ khiến cho hắn biết rõ, cái gì gọi là sự việc ghi hận and phục thù của tiểu nữ tử.

– Ô kìa, điện hạ thế mà dám đến thật đấy à, ta còn cho rằng người đã lén chạy về vương cung rồi ấy chứ.

Từ Lâm cười tủm tỉm nhìn Chu Nguyên tiên nghịch đi tới, mở miệng châm chọc.

– Xem ra ngươi rất có lòng tin vào bản thân nhỉ.

Chu Nguyên khẽ vuốt ống tay áo rồi nói.

– Không ngờ trong cả điện hạ người cũng biến thành khó chịu vì hồng nhan thế này, chỉ là không thể lý trí một chút nào cả.

Từ Lâm nhún vai, cụ thể hắn cho rằng Chu Nguyên làm thế này là vì muốn lấy lòng Tô Ấu Vi.

– bước đầu đi thôi.

Chu Nguyên không muốn nói nhảm với hắn làm những gì, hai chân hơi tách ra như thân cổ thụ bám lấy mặt đất, kế tiếp ngoắc tay nói với Từ Lâm:

– Nhường cho ngươi tiến công trước đấy.

Hắn vừa nói ngừng thì toàn bộ mỗi cá nhân đang vây quanh diễn võ đài chờ xem đều giật mình, đưa mặt nhìn nhau, thật sự không hiểu biết nhiều rõ rốt cuộc Chu Nguyên đang nghĩ gì trong đầu, rõ ràng phiên bản thân hắn nằm ở phe yếu thế, ấy vậy mà vẫn không chút kiêng dè như thế.

– Nếu điện hạ đã muốn bị xấu mặt nhanh như thế thì ta cũng chẳng khách khí nữa làm cái gi.

Bị Chu Nguyên xem thường như thế cũng khiến chỏtong lòng Từ Lâm bùng lên cơn giận, hắn cười lạnh một tiếng, bàn chân giẫm mạnh xuống đất, còn thân Ảnh của hắn thì lao đi vun vút như 1 mũi tên vừa bắn ra khỏi cung, nắm ngón tay siết chặt thành quyền, đánh thẳng về phía Chu Nguyên.

Một quyền này của hắn đưa đi khí lưu & lực lượng mười phần, cho dù cho là tảng đá cũng sẽ bị hắn đánh cho nứt vỡ.

Nhìn vào quyền đầu đang đánh tới, Chu Nguyên cũng không vội tránh né, mà hai tay co lên để ở trước người, chia thành tư thế phòng ngự.

Bất quá hắn làm tư thế như thế lại khiến mọi người vây xem dưới lòi ra vẻ mặt không đành lòng, lấy tố chất thân thể của kẻ đã đả thông hai mạch như Từ Lâm thì e là một quyền này có thêt trực tiếp đánh gãy xương của Chu Nguyên.

ngay khi mọi người đều lúng túng chờ xem thì Từ Lâm y như mãnh hổ xuống núi, một quyền cực mạnh đánh thẳng lên hai tay của Chu Nguyên không chút lưu tình.

Đông!

Một tiếng vang trầm thấp vang lên, tiếp nối không ngoài các gì mọi người đã đoán, hai chân của Chu Nguyên bị kéo lê trên bề mặt đất các mấy mét mới gian truân ổn định thân thể lại được.

A!

Một tiếng hét thảm vang lên.

Bất quá chủ nhân của tiếng hét thảm đó lại chính là tên Từ Lâm lúc nãy hãy còn hầm hố đánh tới chứ không phải là Chu Nguyên.

tất cả mỗi người đều trợn mắt há mồm nhìn phong lưu thánh vương một màn bất thần vừa xảy ra này, Từ Lâm ôm lấy bàn tay, không xong kêu la thảm thiết, toàn thể bàn tay đều đỏ bừng, y như nện trúng cương thiết.

– Ngươi! Ngươi giấu thứ gì trong tay áo?! Chính xác là hèn hạ!

Từ Lâm đau đến mức sắp phát khóc tới nơi, nhìn về phía Chu Nguyên gầm lên.

ánh mắt của mọi cá nhân vây xem xung quanh cũng hàng loạt chuyển về phía Chu Nguyên với vẻ kinh ngạc, chẳng lẽ điện hạ lại dùng thủ đoạn à?

trong vô số góc nhìn dò xét nghi ngờ, Chu Nguyên lừ đừ phẩy tay áo mấy lần, tiếp nối mọi cá nhân liền nhìn thấy trên hai cánh tay của hắng đúng là có một đạo nguyên văn phát sáng lập lòe rất chi là phức tạp, quang vân kia phát ra hắc quang nhàn nhạt, lan tỏa ra xung quanh, ở đầu cuối bao phủ toàn cục cánh tay của Chu Nguyên, thoạt nhìn y như làn da của hắn trở thành hắc thiết, rất chi là chắc nịch.

– đấy là….

những học viên tinh thần biến đều giật mình ngạc nhiên nhìn về phía đạo nguyên văn phức hợp kia, cuối cùng có người thảng thốt kêu to:

– Đó chính là thiết phu văn mà giảng sư đã dạy lúc trước!

mỗi người vỡ lẽ, hoá ra là nguyên văn!

lúc này trái tim căng thẳng cực độ của Tô Ấu Vi mới thoáng bình tĩnh lại, cô thở phào một hơi nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, khẽ nói:

– Hoá ra điện hạ đã khắc họa nguyên văn lên người.

– Ngươi, ngươi cư nhiên khắc họa nguyên văn lên bên trên người?!

Từ Lâm cũng đã hồi phục niềm tin, hắn nhìn thoáng qua nguyên văn màu đen trên tay của Chu Nguyên, hỏi lại với vẻ không dám tin.

Tuy rằng lúc trước khi ở bên trong giáo đường hắn cũng đã nhìn thấy Chu Nguyên khắc họa ra đc thiết phu văn, nhưng đó chỉ là vẽ ra bên trên ngọc bạn dạng mà thôi, nếu còn muốn khắc họa ra đc bên trên thân thể thì còn phải ghi nhận ví dụ huyệt vị thậm chí là vị trí của kinh lạc trong thân thể con người, như thế mới rất có thể tránh cho nguyên văn ảnh hưởng tới thân thể, nên việc khắc họa nguyên văn trên cơ thể khó hơn vẽ ra bên trên ngọc phiên bản nhiều lắm.

tuy nhiên, ngay trong khi họ còn chưa thể khắc họa ra đc nguyên văn trên ngọc phiên bản cho ra hồn thì Chu Nguyên đã có thể lôi ra phần mềm được như vậy…. Chênh lệch thế này quả thật không hề nhỏ.

– Ngươi thật sự cho rằng ta không khai mạch đc thì chính là một kẻ tay trói gà không chặt à?

Chu Nguyên cười nói.

Sắc mặt của Từ Lâm tái mét, có cảm giác tức giận vì bị trêu chọc, giờ đây cũng sẵng giọng nói:

– Ngươi cho rằng phụ thuộc một đạo thiết phu văn là đủ để thắng đc ta sao?

– hiện giờ ta sẽ cho ngươi biết rõ sự cách quãng trong những kẻ đã khai mạch & các kẻ chưa khai!

– Khai mạch phàm nhân tu tiên 2!

Nương theo tiếng hét to của Từ Lâm, chỉ thấy quanh người hắn đột nhiên có mặt rất nhiều lưu quang cực nhỏ tuổi, cát bụi bên dưới chân cũng trở nên cuốn phăng ra xa, nguyên khí trong thiên địa theo hô hấp của hắn dồn dập ùa vào trong cơ thể.

Vù vù.

Y bào bên trên người hắn cũng trở thành thổi bay phần phật.

Ở phía bên ngoài làn da của hắn ẩn ẩn có quang mang lóe lên, mọi người đều có thể xúc cảm đc khí thế của Từ Lâm giờ đây đã tăng vọt lên.

phần lớn học viên đều biến sắc, trong khung hình của Từ Lâm giờ đây đã có nguyên khí lưu chuyển, mà nguyên khí lưu chuyển bên trong kinh mạch rõ ràng sẽ làm lực lượng, tốc độ của Từ Lâm cũng tăng vọt theo.

trong ánh mắt ngưng trọng của rất nhiều học sinh, Chu Nguyên cũng nhìn chằm chằm vào Từ Lâm, lẩm bẩm:

– Đã mở được hai mạch rồi sao…

– Lúc trước khiến cho ngươi tiến công trước rồi, vậy thì lần này nên đến lượt ta.

Hắn vừa nói ngừng thì nhoáng một cái, bàn chân của Chu Nguyên giẫm mạnh xuống, thân thể trực tiếp vọt tới chỗ Từ Lâm.

– chính xác là ngông cuồng, tốc độ, lực lượng và tố chất thân thể của ngươi bây chừ không bằng một phần mười của ta mà còn dám tấn công?

Từ Lâm nhìn thấy Chu Nguyên phàm nhân tu tiên lao tới thì lập tức cười lạnh nói.

– Thật vậy sao?

Khóe miệng của Chu Nguyên nhếch lên.

sau một khắc, ở nơi lộ ra bên trên chân hắn có quang mang khá nhạt có mặt, ẩn ẩn có thể nhìn thấy từng đạo quang văn dần lan rộng ra.

Thân thể của Chu Nguyên giờ đây Hình như trở nên nhẹ bẫng đi, tốc độ tăng vọt, lao tới nhanh như một chú báo săn.

– Đây là… đây chính là khinh thân văn!

Có người tinh góc nhìn thấy quang văn lộ ra ở trên chân của Chu Nguyên, lập tức la lên.

trong khi họ giật mình kinh hô thì Chu Nguyên đã áp sát đến chỗ Từ Lâm, bả vai của hắn đột nhiên run mạnh một chiếc, ẩn ẩn có quang mang lóe lên dưới lớp y sam, tuy rằng không nhìn được rõ ràng lắm, nhưng tất cả mỗi người đều rất có thể xúc cảm đc cụ thể nắm đấm cho Chu Nguyên đánh ra bây giờ tràn trề một loại cảm giác mạnh bạo khôn cùng.

– Man ngưu văn!

Lại thêm một tiếng hét to.

Thiết phu văn, khinh thăn văn, man ngưu văn!

lúc này, trong cả Tô Ấu Vi đấu la đại lục cũng nhịn không đc mà giơ tay che miệng lại, bên trên gương mặt xinh đẹp chỉ toàn vẻ không có gan tin, cũng chính vì trong vài giây ngắn ngủi này, Chu Nguyên đã thường xuyên thôi động đến ba đạo nguyên văn.

có thể nói, ba đạo nguyên văn mà giảng sư đã dạy kia Chu Nguyên đều đã dùng đc thuần thục, lại còn hoàn toàn có thể phần mềm lên trên thân thể của chính mình.

Bùm!

bên dưới ánh nhìn để ý của không ít người, Chu Nguyên liên tiếp thôi động ba đạo nguyên văn, nắm đấm ẩn chứa lực lượng trẻ khỏe đã nện thật mạnh lên trên người của Từ Lâm trong góc nhìn kinh hãi của hắn.

Binh!

Nhờ có ba đạo nguyên văn kia phụ trợ, cho nên Chu Nguyên lúc này, bất chấp là vận tốc, lực lượng hay tố chất thân thể đều không hề thua kém gì Từ Lâm, cho nên, khi một quyền này vừa mới nện xuống hoàn thành thì Từ Lâm cảm hứng như có một cổ lực lượng mập mạp đổ ập xuống, ngay kế tiếp, thân thể của 12 nữ thần hắn đã bay thẳng ra bên ngoài, rơi mạnh xuống mặt đất phía trên diễn võ đài.

xung quanh diễn võ đài lúc trước vốn còn đang ồn ào không ngớt lúc này đều trở nên im thin thít như tờ, ít nhiều thiếu nam người con gái đều dùng ánh mắt không dám tin nhìn chằm chằm vào Chu Nguyên đang ở trên diễn võ đài.

không ai ngờ nổi, lần giao thủ này sẽ có công dụng như vậy.

trên diễn võ đài, Chu Nguyên lừ đừ tịch thu nắm đấm, quang văn bên trên cánh tay lúc này y hệt như đã hao hết lực lượng, chóng vánh bặt tăm tăm.

Hắn xoa xoa cổ tay, kế tiếp nhảy xuống diễn võ đài, vươn tay móc một khối ngọc bài ra từ trong ngực áo của Từ Lâm, đó đó là thứ đại biểu cho vị trí trong kỳ thi sắp đến.

– trong cả một người chưa được khai mạch mà còn đánh không lại, ngươi đừng đi nhập cuộc kỳ thi làm những gì cho mất mặt.

Chu Nguyên nhìn về phía Từ Lâm vẫn luôn luôn trừng mẳt nhìn hắn, cười nói.

Từ Lâm nghe thấy thế thì cảm giác đc những ánh nhìn cười nhạo đến từ xung quanh, trong tim của hắn lập tức quýnh quáng, rốt cuộc không nhịn đc mà phun ra một búng máu tươi, tiếp sau hai mắt tối sầm, trực tiếp hôn mê bất tỉnh nhân sự.

Hắn biết rõ, e là bắt đầu từ ngày mai, hắn sẽ trở thành trò cười trong miệng của những học viên ở Đại Chu Phủ…

Đọc truyện Nguyên tôn

Leave a Comment